Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Thư giản: - Sao không để cho bố làm chuyện ấy

Cậu học trò đến lớp trễ. Cô giáo nghiêm giọng hỏi:
- Sao hôm nay em đi học trễ?
- Dạ, tại vì sáng nay em phải dắt bò cái tới chuồng bò đực rồi mới đến lớp a.
- Tại sao em không để cho bố em làm chuyện ấy?
- Dạ, sáng nay bố bận ạ. Hơn nữa, chỉ có bò đực mới làm được chuyện ấy với bò cái thôi ạ. Bố em không làm được đâu.
...........!!
----------------------

Buổi chiếu ra mắt phim Hoàng Sa Việt Nam – Nỗi đau mất mát bị ngăn cấm

Đau cùng với nỗi đâu mất nước của dân tọc Việt Nam nói chung, của ngư dân Lý Sơn, Quãng Ngãi nói riêng, Ông André Hồ Cương Quyết, người có hai quốc tịch Pháp và Việt, đã đến Lý Sơn để chia sẽ nỗi đau của ngư dân, những người gắn bó trực tiếp đến Hoàng Sa từ bao đời. Thế nhưng không hiểu vì sao bộ phim tài liệu của ông lại bị công an tp Hồ Chí Minh không cho ông chiếu cho bạn bè và thân hữu của ông xem mặc dù nội dung bộ phim đã được đã được các cơ quan có thẩm quyền cấp phép, công nhận. Chúng ta hãy chờ xem chính quyền hành sử như thế nào tiếp theo.
Bài được trích từ Bauxite Việt Nam

PV Bauxite Việt Nam


Ông Lê Hiếu Đằng giúp ông André Menras-Hồ Cương Quyết căng biểu ngữ thể hiện quan điểm trước hành động ngăn cấm buổi chiếu phim.
TP. HCM – Bộ phim tài liệu Hoàng Sa Việt Nam - Nỗi đau mất mát nói về cuộc sống của ngư dân huyện đảo Lý Sơn (tỉnh Quảng Ngãi, Việt Nam) do ông André Menras-Hồ Cương Quyết và Đài Truyền hình TP. HCM (HTV) thực hiện năm 2011 dự kiến sẽ có buổi giới thiệu đoàn làm phim và chiếu ra mắt với các thân hữu vào lúc 17g30 ngày 29-11-2011, tại khu du lịch Văn Thánh (Q. Bình Thạnh, TP. HCM).

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

Hà Nội: Biểu tình “ủng hộ Thủ tướng”

Hà Nội: Biểu tình “ủng hộ Thủ tướng”

Hà Nội: Biểu tình “ủng hộ Thủ tướng”
Sáng nay, 27/11/2011, thể theo lời kêu gọi được công bố mấy ngày trước đây trên các trang mạng điện toán, rất nhiều người dân đã tới bờ Hồ Hoàn Kiếm để tham gia biểu tình “ủng hộ thủ tướng chính phủ và Quốc hội ra luật biểu tình”.
Thông tin cho biết chiều qua, tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện và biểu tình viên Phạm Chính bị công an Hà Nội triệu tập lên trụ sở công an Hà Nội, số 6 Quang Trung, Hà Đông để làm việc và chỉ được trả tự do vào lúc 21 giờ.
Khác với 11 cuộc biểu tình trước đây, cuộc biểu tình lần này với mục đích ủng hộ thủ tướng Chính phủ và Quốc hội sớm ra luật biểu tình được qui định tại điều 69 của Hiến pháp.
Theo thông tin nhận được, sáng nay ngay từ sáng sớm các xe bus và xe của lực lượng cảnh sát đã được tăng cường tại khu vực bờ hồ. Ngay trên vườn hoa Lý Thái Tổ, một xe của cánh sát được đặc cách đậu ngay trên vườn hoa.
8g45: Chưa thấy người biểu tình tập trung. Lực lượng an ninh chìm nổi đã được triển khai, những khuôn mặt quen thuộc lượn lờ xung quanh những người dân đang đi dạo hoặc nghỉ ngơi tại bờ Hồ Hoàn Kiếm.
Người đàn bà này đi biểu tình?
Không, ả không thể giả vờ giấu mặt

Kêu con “xử” bạn nhậu, nguyên chủ tịch xã vô can?

Kêu con “xử” bạn nhậu, nguyên chủ tịch xã vô can?
Báo cáo của công an xã và lời khai của các nhân chứng cho thấy tòa sơ thẩm đã có dấu hiệu bỏ lọt người phạm tội.

Ông Trần Quang Trung, nạn nhân trong một vụ cố ý gây thương tích, vừa kháng cáo bản án sơ thẩm của TAND huyện Cam Lâm (Khánh Hòa) vì cho rằng tòa đã bỏ lọt người phạm tội.
Theo hồ sơ, sáng 21-10-2010, ông Trung đi nhậu rồi hát karaoke tại xã Cam An Nam (Cam Lâm) với ông Đặng Trung Trực, nguyên chủ tịch xã Cam Phước Tây, cùng một số bạn bè. Sau đó giữa ông Trung với ông Trực xảy ra mâu thuẫn, xô xát nhưng được mọi người can ngăn. Tưởng chuyện đã xong, không ngờ ông Trực móc điện thoại gọi con trai đến. Trong lúc chờ con, ông Trực lấy hai vỏ chai bia chạy ra nhà sau tìm ông Trung đánh. Về phần mình, con trai ông Trực rủ thêm bạn chạy tới quán, xông vào hành hung ông Trung gây thương tật 13%.
Ông Trung và gia đình đã nhiều lần yêu cầu nhưng mãi gần năm tháng sau ngày xảy ra vụ việc, Công an huyện Cam Lâm mới khởi tố vụ án. Tuy nhiên, sau đó công an cũng chỉ xử lý con trai ông Trực và một đồng phạm. Theo cơ quan điều tra, trong quá trình điều tra không chứng minh được hành vi phạm tội của ông Trực nên không đủ cơ sở để truy cứu trách nhiệm hình sự. Một thanh niên đi cùng con trai ông Trực cũng thoát tội vì cơ quan điều tra cho rằng người này không biết trước, không tham gia hành hung nạn nhân…
Mới đây, TAND huyện Cam Lâm đã đưa con trai ông Trực và đồng phạm ra xử, phạt mỗi người 12 tháng tù về tội cố ý gây thương tích. Điều đáng chú ý trong vụ hành hung này là có nhiều tình tiết chứng minh sự liên quan rất rõ của ông Trực nhưng đã bị tòa sơ thẩm bỏ qua.
Trước hết, trong bản báo cáo ngày 23-11-2010, Công an xã Cam An Nam xác định ông Trực dùng tay và vỏ chai bia của quán karaoke đánh ông Trung bị thương tích, lúc sau ông Trực điện thoại cho con cùng hai thanh niên khác ra tham gia đánh ông Trung.
Nhân chứng tham gia nhậu, hát karaoke với ông Trung và ông Trực khai có nghe ông Trực điện thoại cho con trai nói: “Thằng Trung đánh tao chảy máu miệng, mày kêu mấy đứa ra đây”. Một lúc sau có một chiếc xe máy chở ba người chạy đến, họ vừa thấy ông Trung đã xông vào dùng thanh gỗ, vỏ chai đánh cho đến khi ông Trung bất tỉnh. Mọi người gọi taxi vào đưa nạn nhân đi cấp cứu nhưng cha con ông Trực ngăn cản…
Người chủ quán karaoke và một số nhân viên cũng khẳng định ông Trực đã vào tận nhà vệ sinh lôi ông Trung ra để đánh. Khi con trai ông Trực cùng hai người bạn đến quán là xông vào ngay, một cầm ghế, một cầm dao, một cầm vỏ chai đánh ông Trung bị thương nặng. Sau đó, chúng còn ngăn cản không cho đưa ông Trung đi cấp cứu.
Một nhân chứng khác khai khi ông Trung ngã xuống bất tỉnh, máu chảy lênh láng thì ông Trực một tay cầm thanh gỗ bàn, một tay cầm vỏ chai nước khoáng còn định đánh tiếp. Thấy vậy chị la lên: “Người ta chết rồi đừng đánh nữa”, lúc này Công an xã Cam An Nam cũng vừa đến…
Chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin về nghi án bỏ lọt người phạm tội này khi TAND tỉnh Khánh Hòa xử phúc thẩm.
HOÀNG VĂN

Cam Ranh xưa và nay

BIEN KHAO
 Từ năm 1653, khi chúa Nguyễn Phúc Tần lập đơn vị hành chính dinh Thái Khang trên vùng đất nay là tỉnh Khánh Hòa, Cam Ranh là một phần đất của huyện Vĩnh Xương, phủ Diên Khánh (1). Hiện nay, Cam Ranh đã trở thành một thị xã sầm uất, hứa hẹn đánh thức nhiều tiềm năng quý giá của mình phát triển vào bậc nhất của tỉnh Khánh Hòa trong thế kỷ XXI. Nếu tìm hiểu thêm về lịch sử của vùng đất này như địa danh, địa lý tự nhiên, tiến trình hình thành đơn vị hành chính… qua các tài liệu sử sách và kết quả của các cuộc khảo cổ gần đây, ngoài kiến thức địa chí thu lượm được khá thú vị và bổ ích, nó còn cho chúng ta thấy tầm nhìn xa rộng và hoài vọng khát khao của lớp người xưa đối với Cam Ranh là đúng đắn dường nào… 

Đây là thứ giáo dục Việt Nam đang thiếu

Đây là thứ giáo dục Việt Nam đang thiếu

Lời tòa soạn: TS Trần Thị Bích Liễu, một nhà khoa học giáo dục, từng nghiên cứu giáo dục ở Mỹ theo chương trình học bổng Fulbright, gửi tới VietNamNet những chia sẻ của mình về một nền giáo dục sáng tạo, cũng là gửi gắm khát vọng về một nền giáo dục hiện đại mà ở đó, với môi trường tự do được bảo đảm, con người sẽ được khai phá những năng lực tiềm ẩn của mình để góp sức tạo ra nhiều giá trị vật chất và tinh thần tốt đẹp cho xã hội. Dưới đây VietNamNet giới thiệu bài viết của TS Bích Liễu và mong nhận được trao đổi của độc giả, theo địa chỉ: bangiaoduc@vietnamnet.vn



Những năm gần đây, các nhà chính trị và các nhà khoa học đã có nhiều nỗ lực nhằm tạo nên sự thay đổi cho nền giáo dục, đáp ứng yêu cầu về nguồn nhân lực chất lượng cao của nền kinh tế thị trường ở Việt Nam và của nền kinh tế tri thức trên toàn cầu.

Đổi mới toàn diện và sâu sắc nền giáo dục Việt Nam (tên một Nghị quyết của Đảng Cộng sản) không thể không đề cập đến việc phát triển một nền giáo dục sáng tạo.

5 lí do để phát triển nền giáo dục sáng tạo

Nền kinh tế thị trường về bản chất đòi hỏi sự sáng tạo của con người bởi hai đặc tính cơ bản: sự cạnh tranh và quyền tự do mà nó ban tặng.

Sự cạnh tranh đòi hỏi rất nhiều sáng tạo để tạo ra những sản phẩm mới, hàng hóa mới và các dịch vụ mới nhằm chiến thắng các đối thủ.

Với quyền tự do, con người luôn đổi mới và sáng tạo để làm cho sản phẩm, dịch vụ của tổ chức mình có tính cạnh tranh cao và thu được nhiều lợi nhuận nhất.

Thế kỉ 21 là thế kỉ của nền kinh tế tri thức và các xã hội sáng tạo

Tiếng Việt 1 thế này, bé đi học thêm là phải?

Tiếng Việt 1 thế này, bé đi học thêm là phải?

- Nỗi đau đầu lớn nhất của nhiều bậc cha mẹ ở thành phố là nếu không cho con đi học thêm, rất khó học tốt được môn Tiếng Việt 1. Trẻ vừa vào lớp một đã phải làm quen và học những từ rất khó bởi nhà soạn sách dường như quên mất tâm lý lứa tuổi.
Bìa sách Tiếng Việt lớp 1
Qua nửa học kỳ một, bác Trần Toàn (quận 5, TP.HCM) một cán bộ về hưu than thở: "Tôi đã cho cháu đi học thêm tuần ba buổi cô giáo của cháu ở lớp, lại học ở trường điểm ở quận, vậy mà hai ông cháu hàng ngày vẫn "đánh vật" với môn tiếng Việt. Có lẽ phải thuê gia sư mất".
Theo lý giải của bác Toàn, có những từ trong sách giáo khoa Tiếng Việt 1 mà ông không sao diễn tả cho cháu hiểu được. Nếu chỉ đọc như một con vẹt thì cháu sẽ chóng quên. Bác thắc mắc, tại sao khi dạy ghép vần, các nhà sư phạm không chọn những từ dễ hiểu, gần gũi trong cuộc sống và dễ hình dung.
Bác bức xúc:  ở bài 11 ôn tập, có từ "vơ cỏ", làm sao trẻ con thành phố có thể hiểu nghĩa từ này là gì? Tiếp đến bài 21 có từ "xe chỉ", từ này phải ở thời các cụ, còn nghề dệt vải thì mới hiểu được, còn bây giờ, sao không lấy những từ ngữ thường dùng nhất trong đời sống hàng ngày?
Chị Thu Hà, Quận 1, cũng liệt kê một loạt từ mà chị cho rằng, các nhà soạn sách đã không hề chú ý đến việc ở tuổi bỡ ngỡ đến trường, các cháu không thể hiểu được: từ "phố xá" bài 22, đây là một từ khá trừu tượng, ngay cả với em ở thành phố, nói gì đến nông thôn và miền núi, giá như người ta thay bằng từ "phố cổ" còn đỡ tức!
"Liệu các nhà soạn sách có thể thay giùm chúng tôi những từ như "ý nghĩ" (bài 27), "xưa kia" (bài 30), "trỉa đỗ" (bài 31), "lau sậy" (bài 39), "kêu gọi" (bài 40), "mưu trí" (bài 42)"vun xới" (bài 48), "vườn ươm", "cháy đượm" (bài 66)...bằng những từ đơn giản và dễ hiểu hơn không?", chị Hà cho biết.
Một số tính từ khó hiểu mà nên dành cho học sinh lớp 2 trở lên như "mơn mởn" (bài 46), "yên vui" (bài 49), "cuồn cuộn" (bài 51), "phẳng lặng" (bài 53), "đông nghịt" (bài 73), "bát ngát" (bài 75), "chênh chếch" (bài 82). Các nhà giáo dục có thể nghĩ được những tính từ mà trẻ con 6 tuổi hình dung dễ dàng hơn không?
Có cần thiết có những câu văn vẻ và quá dài cho trẻ ngay trong học kỳ đầu của lớp 1?
Theo chị Hà, cho bé đọc một câu dài quá 5 chữ ngay từ những bài đầu lớp 1 là quá sức. Vừa vào lớp 1, bé đột ngột chuyển từ việc chơi sang học một lúc quá nhiều môn, tập viết, tập đọc, làm toán mà khối lượng học tập lớn như vậy thì không tránh khỏi gia đình phải cho con đi học thêm thì mới theo kịp được bạn bè. Chả trách, người ta đã phải cho con đi học chữ từ bậc mẫu giáo.
"Chẳng hạn như bài 18, các cháu lớp một đã gặp ngay một câu dài ngoằng: "bò bê có cỏ, bò bê no nê", đó là chưa kể, khó mà giải thích cho các con từ "no nê" là gì. Bài 14 cũng tương tự: "dì na đi đò, bé và mẹ đi bộ", là một câu phức vì có dấu phảy, tại sao không là một câu đơn cho dễ dàng cho các con?"
"Có những câu rất hay như "Gà mẹ dẫn đàn con ra bãi cỏ...", rất dễ hình dung với trẻ thì các nhà soạn sách lại đưa vào ít, họ lại đưa vào bài những câu văn vẻ dài dòng: "Mùa thu, bầu trời như cao hơn. Trên giàn thiên lí, lũ chuồn chuồn ngẩn ngơ bay lượn". Xin hỏi các nhà giáo dục, sao không làm câu văn gọn gàng hơn, sao lại làm trí tưởng tượng của các em quá sức thế?", anh Xuân Trường, quận Đống Đa, Hà Nội cho biết.
Chị Thu Hà cho biết, năm nay TP.HCM đang triển khai giáo trình tiếng Anh tăng cường có tên "Family and friends" của nhà xuất bản Oxford, dành cho trẻ học từ lớp 1. Khi dạy con học, chị nhận ra, nhà viết sách chỉ dùng những từ rất gần gũi với cuộc sống hàng ngày, khối lượng vốn từ không nhiều và rất dễ hình dung. Đó là chưa kể, các bài học đều có một bài hát, hoặc đọc từ theo nhạc (gọi là "chant") để bớt nhàm chán. "Có lẽ trong tương lai, chúng ta cũng cần có audio kèm theo sách tiếng Việt để bài học sinh động hơn, hấp dẫn trẻ con hơn", chị Hà nói.
Mời bạn đọc chia sẻ ý kiến theo email: bangiaoduc@vietnamnet.vn. Chân thành cảm ơn.

Chuẩn quốc tế... kiểu VN!

Chuẩn quốc tế... kiểu VN!
TT - Một sân bay quốc tế mà không có những dịch vụ căn bản như xe bơm nước máy bay, thu đổi ngoại tệ thì chữ “quốc tế” được gắn sau từ sân bay chắc hẳn sẽ làm du khách ngỡ ngàng và đặt câu hỏi về “chuẩn sân bay quốc tế” kiểu VN.
Trong khi đó, Hải Phòng đã có sân bay Cát Bi và sắp tới có thể có sân bay nữa. Kiên Giang, Thanh Hóa, Hải Dương... cũng có thể có sân bay. Liệu chúng ta có cần nhiều sân bay đến thế?
Quý hồ tinh bất quý hồ đa. Tiền nhân cũng đã căn dặn “làm ra đầu ra đũa”, “làm cho đến nơi đến chốn”.
Không cần nhìn đâu xa, hãy nhìn vào đất nước đang viện trợ ODA lớn nhất cho VN. Nhật Bản thuộc hàng các quốc gia phát triển nhưng họ chỉ có vài sân bay quốc tế. Với địa hình đồi núi, nhiều đảo; không thể nói nhu cầu hàng không của Nhật thấp hơn VN, cũng khó nói khách đến Nhật ít hơn VN.
Tại nhiều quốc gia, hàng không là một loại hình giao thông đặc biệt và nó chỉ được ưu tiên như một loại hình giao thông đặc thù. Với các nước nghèo thì độ ưu tiên còn thấp hơn vì khả năng chi trả của người dân có hạn. Các loại hình giao thông phải cùng phát triển, như với sân bay Nội Bài, nếu đặt chân xuống, hành khách có thể chọn đi taxi, xe buýt hay đường sắt... chắc chắn khó tắc nghẽn.
Và nếu hệ thống đường sắt kết nối tốt, từ Nội Bài xuống Hải Dương hơn 100km, chỉ mất thêm khoảng một tiếng sẽ không mấy ai nghĩ cần đầu tư hàng trăm triệu USD xây một sân bay nữa ở Hải Dương... Hệ thống đường sắt tốt, bài bản chắc chắn sẽ hiệu quả kinh tế hơn nhiều sân bay với chi phí vận hành rất cao với một lượng hành khách ít ỏi.
VN đang tập trung tái cấu trúc nền kinh tế mà đặc biệt là đầu tư công. Vì thế để tránh đầu tư dàn trải, điều đầu tiên là phải thay đổi tư duy trong cơ cấu phát triển kinh tế ngành và địa phương. Chúng ta ngoài “bệnh” thành tích có vẻ đang có thêm “bệnh” thích hoành tráng... đang biến các tỉnh thành các nền kinh tế có độ độc lập khá cao, nhìn tổng thể VN sẽ thành 63 nền kinh tế tỉnh. Nếu không thay đổi, VN sẽ khó tìm được lợi thế cạnh tranh và khó tránh được bệnh dàn trải trong đầu tư.
Làm một sân bay rất dễ, nhất là khi không bỏ tiền túi mà đi vay. Nhưng để duy trì một sân bay hoạt động hiệu quả, là đòn bẩy phát triển kinh tế... cần tư duy quy hoạch và phát triển đồng bộ. Từ thực tế Cam Ranh “hữu sinh vô dưỡng”, có lẽ thay vì làm nhiều sân bay tại những tỉnh có khả năng giao lưu quốc tế còn ít hơn Cam Ranh, chúng ta cần dồn tiền đầu tư sân bay quốc tế cho đáng chuẩn quốc tế, đồng thời phát triển đồng bộ các loại hình giao thông khác vẫn bị kêu đang thiếu vốn.
PHẠM QUANG TÚ
CẦM VĂN KÌNH ghi 

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

Sân bay quốc tế “4 không”

Cho đến nay, Cảng hàng không quốc tế (HKQT)Cam Ranh (Khánh Hòa) vẫn không có xe bơm nước cho máy bay, không có nước ngọt, không quầy thu đổi ngoại tệ và không có đường bay quốc tế cố định...

Một chuyến bay quốc tế đến sân bay Cam Ranh - Ảnh: DUY THANH 
 
Ông Lương Văn Thảnh - giám đốc cảng HKQT Cam Ranh - cho biết: “Sân bay này chỉ là cảng quốc tế theo tiêu chuẩn của VN, chứ còn theo tiêu chuẩn của Tổ chức Hàng không dân dụng quốc tế (ICAO) thì còn thiếu nhiều thứ lắm”.

Hình ảnh "cười vô đối" chỉ có ở Việt Nam

Không ở đâu trên thế giới, một chiếc xe gắn máy có thể chở được đến 8 nhân mạng như 'các tay đua kiệt xuất' ở xứ An Nam.


Hình ảnh "cười vô đối" chỉ có ở Việt Nam shopping entertainments
ảnh minh họa




Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

"Ông" đau lòng vì lương, dân đau lòng vì ai?

Trong buổi họp báo công bố kết quả kinh doanh và giá thành sản xuất điện do Bộ Công thương và Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) cuối tuần trước tại Hà Nội-một động tác được cho là để mở đường cho việc tăng giá điện được suôn sẻ sắp tới, ông Phạm Lê Thanh, Tổng giám đốc EVN đã đưa ra một thông tin khiến nhiều người thấy ngạc nhiên: Lương bình quân năm 2009 của cán bộ, nhân viên toàn tập đoàn để hạch toán vào giá điện là 7,3 triệu đồng/tháng/người.
Ông Tổng giám đốc EVN nói: "Đây là mức tương đối thấp, nếu ở nông thôn có thể được, còn nếu ở thành thị thì không thể sống được. Là tổng giám đốc, tôi rất đau lòng khi lương của cán bộ tập đoàn chỉ có ngần đó". Bởi ông này cho rằng, chỉ với 7,3 triệu đồng/tháng, nếu sống ở Hà Nội thì chắc chắn cán bộ, nhân viên ngành điện sẽ không đủ sống.
Câu nói trên là là phát biểu chân thực của ông Phạm Lê Thanh và dường như ông muốn nói điều này đến đông đảo cán bộ, nhân viên trong ngành điện là ông rất thương nhân viên (!). Các kết quả thanh tra, kiểm toán cũng xác tín điều này.
Có những cán bộ lãnh đạo của EVN có mức lương, thu nhập đến 1 tỷ đồng, trên 1 tỷ đồng một năm mà cơ quan này phải lên tiếng nhắc nhở EVN về chuyện chi trả tiền lương.

New7Wonders bị dọa kiện vì đòi tiền quá đáng

 - Một luật sư đại diện cho ngành du lịch Indonesia đang xem xét việc khởi kiện New7Wonders, tổ chức đứng ra phát động cuộc bầu chọn 7 kỳ quan thiên nhiên thế giới mới.

Ngay sau khi kết thúc cuộc bầu chọn 7 kỳ quan thiên nhiên thế giới mới, New7Wonders Foundation phát động tiếp cuộc bình chọn 7 thành phố kỳ quan mới của thế giới.  

Cuộc bình chọn 7 kỳ quan thiên nhiên thế giới mới do New7Wonders Foundation đang gây nên những cuộc tranh cãi nảy lửa xung quanh cách thức bình chọn, giá trị của danh hiệu cũng như những khoản phí trên trời mà New7Wonders Foundation đưa ra. Hàng loạt các diễn đàn mạng trên thế giới đã lên tiếng bàn luận về cuộc bầu chọn bị cho là rất có vấn đề này.

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Hóa ra sự chịu đựng của kẻ yếu chỉ là nhất thời

Một câu chuyện thật xảy ra ở Trung Quốc
Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi.
Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô.
Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.
Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.
Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường…
“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.
Người đàn ông sững sờ, nói:
“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”
“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?”
Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười.
Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.”
Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”
Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói:
“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”
Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.
Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: “Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!”
Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe.
Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.
Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút.
Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.
Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe:
“Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”
The driver said nothing, but the bus traveled faster and faster.
Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.
Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”.
Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.
Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!
Bạn có biết vì sao ông ta khóc?
Nếu bạn có trên xe bus, bạn có đứng lên như người đàn ông kia?
Chúng ta cần những người như ông để tạo nên và duy trì một xã hội bình thường!
Khi ta đối xử với người khác bằng cả tấm lòng, ta sẽ nhận được hơi ấm và tình yêu từ mọi người!
Đây là một câu chuyện rất bi thảm. Bạn sẽ làm gì nếu như bạn là người lái xe?
Hoàng Hưng dịch từ profiles.google.com

Nhân ngày 20 Tháng 11: Nhớ về một thế hệ trí thức dấn thân vì sự tồn vong của Tổ quốc

Vũ Cao Đàm

Ngày 20 Tháng 11 là ngày Hiến chương quốc tế các nhà giáo, được lấy làm “Ngày nhà giáo Việt Nam”, là ngày xã hội tôn vinh các nhà giáo.
Nhân ngày này chúng ta nhớ lại một lớp thầy giáo thuộc thế hệ trí thức cha anh của chúng ta đã dấn thân vì sự tồn vong của Tổ quốc.
Đến lượt chúng ta, lớp trí thức hậu duệ của họ cũng đang ngày ngày đau đáu vì sự mất còn của đất nước trước mối họa xâm lăng Đại Hán và cũng đang tiếp bước các thế hệ cha anh, làm mọi việc với ngòi bút và tâm nguyện của mình để bảo vệ sự toàn vẹn của đất nước.
Nhưng chúng ta khó khăn hơn thế hệ cha anh bội phần: Lớp trí thức cha anh chúng ta đối mặt với một đế quốc công khai tuyên bố ý đồ xâm chiếm thuộc địa; Còn chúng ta, con cháu của họ thì phải đối mặt với một kẻ thù thâm hiểm, khoác áo ý thức hệ anh em đồng chí, cái áo khoác đã dẫn tới một thảm trạng chia rẽ dân tộc chưa từng có trong lịch sử của Tổ quốc thân yêu của chúng ta, cái áo khoác đã dẫn tới sự nhìn nhận những người dấn thân chống xâm lược như những phần tử “phản động” và “thế lực thù địch”, trong đó có những trí thức là đảng viên cộng sản thì bị chính các đồng chí của mình đàn áp, lăng mạ và bôi nhọ nhân phẩm.
Hòa vào những tiếng nói tôn vinh các nhà giáo sẽ xuất hiện trên các diễn đàn, nhà giáo Vũ Cao Đàm gửi đến Bauxite Việt Nam một đoạn hồi ký về những người thầy, để tưởng nhớ thế hệ nhà giáo cha anh của chúng ta, cũng là để tặng cho lớp trí thức đang dấn thân vì sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc chống lại kẻ thù xâm lược nguy hiểm nhất thời đại, đó là bọn đế quốc cộng sản sô-vanh dân tộc Đại Hán.
Bài này đã được đăng trên Tạp chí Sông Hương năm 2001 dưới bút danh Phạm Hoài Vũ.
Bauxite Việt Nam xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Bauxite Việt Nam

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Tôi đi lễ thầy

Cu Làng Cát

Thời nhỏ, học trường làng, nhà tôi nghèo, làng tôi nghèo, tỉnh Quảng Bình của tôi cũng nghèo. Những người giáo viên rất nghèo nhưng giàu lòng nhân ái. Thầy cô đã truyền chữ cho lũ học trò nghèo nên người. Nhớ thời đó, đến ngày 20-11, nhà tôi lại chuẩn bị món quà đạm bạc để tôi đi lễ thầy.

1. Đồng Cu Chuông của làng tôi cò bay thẳng cánh, cánh đồng đầy cá, cua đồng, rau má sạch. Tôi lên lớp 3 đã trở thành đứa mò cua bắt tép nổi tiếng cả làng. Cái mương Thâm Ứ đầy những cá, nước sâu ngang ngực, lạnh căm nhưng xuống dầm mình ở đó, nước giữ được nhiệt vẫn chịu đựng tốt. Cùng đứa bạn xuống mò cá, bằng những thủ thuật nhà nông, cá trốn vào hang hốc tránh rét, hai đứa tím môi cùng “tác nghiệp”, cá thường chọn những cái hang có hai ngách để thoát thân khi có nguy hiểm.

Dùng tay bịt miệng hang trước, thằng bạn bỏ tay vào ngách sau, thế là xách ra những chú cá quả béo ụ. Có khi, xách ra cả một con rắn to hơn cá, thấy rợn người. Nhưng công lao cả ngày cũng được giỏ cá đầy ắp. Về nhà, chia nhau, mừng húm. Mạ tôi nói, gần đến ngày lễ 20-11, nhà mình không có chi, mang sang biếu cô mấy con cá lóc nấu canh chua. Tôi ngại không đi vì xấu hổ. Mạ nói: “Có chữ thầy thì mới đi. Đây là cái lòng. Nhà có chi thì lễ thầy rứa con”. Tôi mím môi sang nhà cô giáo, mấy anh chị lớp trên đến lễ cô cũng đạm bạc. Gặp cô, tôi ấp úng thưa: “Mạ sai con sang biếu cô mấy con cá lóc”. Nói xong rồi ù té chạy về. Để lại ánh mắt cô nhìn ngạc nhiên.

2. Mùa đông năm 1986, làng đói xơ xác, nhiều nhà không còn bo bo, hay sắn mài, những vạt chuối sau vườn được hạ xuống để lấy cội nấu ăn cầm hơi. Nhà tôi cũng thế, những người thầy giáo trong làng cũng không khá hơn. May mùa đó, lũ trẻ như tôi cải thiện thêm cuộc sống với việc cất tép xuyên đêm bằng cái rớ nhỏ, làm từ màn xô. Mỗi đứa trẻ làng đi từ hai giờ sáng, kéo nhau đến từng cái mương ở ngoài Đồng Cuôn, Đồng Rụm, Đồng Ma... Không biết mùa đó, tép ở đâu kéo về la liệt, mỗi đứa trẻ như tôi mỗi ngày cất rớ cũng được cả chục cân. Nhà ăn không hết, mạ mần ruốc chua, rồi hơ lửa cho khô làm tép khô ăn dần. Ngày 20-11, tôi vô tư ham chơi, mạ gọi vô bếp nói: “Con học hành cả năm, mà ngày ni không nhớ ơn thầy. May có mạ không ê quên ơn thầy con ơi”. Nói rồi mạ dặn cái tréc đất có ruốc chua, rồi bao tép khô mạ gói cẩn thận rồi, con mang sang biếu thầy.