Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Viết cho bố mẹ nhân ngày 20/11

Cảm ơn bố mẹ là những người thầy, người cô đầu tiên dạy con từng con chữ, từng con số, dạy cho con những bài học làm người đáng quý biết bao.

Lê Thu Hà
Những ngày trong tháng 11 này, không hiểu tại sao con lại muốn viết nhiều đến thế? Có phải tháng 11 trời bắt đầu trở lạnh, mang theo những cơn gió đầu mùa chớm đông, người người trên phố tấp nập về với gia đình của họ còn con thì vẫn cô độc một mình, có phải con lại nhớ bầu trời của con? Có phải con cần nhiều hơn hơi ấm từ vòng tay của bố mẹ? Con cần một cái ôm thật chặt, ấm áp của bố, một cái xoa xoa đầu, vỗ lưng của mẹ để ngủ ngon hơn. Có phải con gái của bố mẹ lại khóc nhè vì nhớ nhà?
Con gái lớn lắm rồi đấy bố mẹ ạ! Bố mẹ ơi, không phải tháng 11 chỉ có một tuần lễ Tạ ơn mà con có thêm một ngày của riêng bố và mẹ, ngày nhà giáo Việt Nam. Một ngày lễ tuyệt vời dành riêng cho bố mẹ của con, ngày hạnh phúc của gia đình mình. Có một niềm tự hào con luôn cất giữ trong tim 20 năm sống trên đời. Đó là niềm tự hào về gia đình mình, về bố mẹ của con vì cả bố và mẹ đều làm nghề giáo.

Bố từng nói đôi khi nghề giáo như cái cơ duyên của đời người, có duyên với nghề mới thành nhà giáo. Bố ngày trước thích Kinh tế nhưng lại chọn Sư phạm Toán cũng bởi vì gia đình nghèo, không đủ điều kiện ăn học và nghề giáo là cái duyên không hẹn mà tới. Mẹ thi tổng hợp khoa Văn nhưng lại đỗ sư phạm văn. Thay vì trở thành một nhà phê bình hay sáng tác trong tương lai mà mẹ đã mơ ước từ lâu, giờ mẹ là một cô giáo dạy văn, đã 25 năm trong nghề.
Yêu nghề, tâm huyết và sống bằng nghề là cả chặng đường dài hơn 20 năm mà bố mẹ trải qua. Từ ngày cả nhà cùng đi trên một chiếc xe đạp cọc cạch, con ngồi trước, mẹ bế chị ngồi sau. Từ ngày cả gia đình sống trong ngôi nhà tập thể bé tý được xã cấp. Từ ngày bố buổi sáng làm thầy, buổi chiều làm ông nông dân, trồng rau, nuôi lợn... Chẳng nghề nào bố chưa trải qua. Cũng vì nghề giáo... quá nghèo. Đồng lương ít ỏi của bố mẹ không đủ cho cả gia đình một bữa cơm thịnh soạn vào cuối tuần, cho hai chị em con những bộ váy áo đẹp, những bộ đồ chơi mà hai chị em chỉ dám đứng ngoài thòm thèm nhìn vào trong. Nhưng chẳng vì thế mà con gái của bố mẹ thiếu đi nhiều ký ức đẹp của tuổi thơ và gia đình ta thiếu đi niềm vui, tiếng cười.
Tuổi thơ của con không có búp bê, không có ngựa gỗ, quần áo đẹp... Tuổi thơ của con là mỗi buổi lên lớp. Bố mang con đến trường, vừa dạy, bố vừa bế con trên tay và từ khi nào, con trở thành một học sinh "bất đắc dĩ" của bố. Con ngồi lẫn vào những anh chị học sinh lớn. Hồi bé con ngoan, dễ bảo, chẳng mấy khi khóc nhè mỗi lúc lên lớp, ngồi im thin thít cho đến khi bố hết giờ dạy. Cuộc sống cứ thế diễn ra, tuổi thơ của con gắn liền với viên phấn, góc bảng, với những bài giảng của bố và mẹ.
Lớn thêm một chút, con không được bố bế trong những giờ lên lớp nhưng con vẫn lấp ló ở cửa lớp ngóng vào trong. Những bài học đầu tiên con có được là từ nơi ấy. Mười mấy năm đã trôi qua, những kiý ức ấy chưa bao giờ nhạt nhòa trong tâm trí con. Nó luôn được lưu giữ vào một ngăn nào đó của trái tim và là những kỷ niệm đẹp suốt quãng thời thơ ấu mà con từng sống, từng trải qua, những ký ức không bao giờ con quên. Và bây giờ, đôi lúc con vẫn lấp ló sau cửa lớp mỗi giờ lên lớp của bố mẹ, nghe những bài giảng quen thuộc, nghe giọng nói ấy, nhìn cử chỉ ấy làm sao con có thể quên được, vẫn rất nhớ, rất nhớ ạ!
Hơn 20 năm trong nghề, bám trụ và sống chết với nghề, chưa bao giờ bố mẹ nghĩ rằng sẽ đổi nghề. Yêu nghề với niềm say mê và nhiệt huyết, con luôn tự hào vì bố mẹ là những tấm gương sáng cho lớp trẻ noi theo vì lòng nhiệt tình và tâm huyết với nghề giáo. Chẳng ai giàu có tiền bạc bằng nghề giáo, bố mẹ của con cũng thế. Nhà mình chẳng giàu về vật chất nhưng thay vào đó là những thứ mà người giàu không bao giờ có được. Đó là niềm vui, là tiếng cười, tình cảm, niềm hạnh phúc mà chỉ có những người thầy mới biết được chúng thiêng liêng và cao quý đến nhường nào.
Hơn 20 năm, bao nhiêu trang giáo án được lật giở, bao nhiêu sợi tóc điểm bạc và cùng từng ấy thế hệ học trò đã đi qua. Năm nào cũng thế, cứ đến 20/11 là bố mẹ tiếp khách mệt nghỉ, hoa và quà tràn ngập nhà mình, cả tiếng cười, những cái bắt tay, cái ôm, những giọt nước mắt và những lời tri ân sâu sắc từ bao nhiêu thế hệ học trò bố mẹ từng dìu dắt và dạy dỗ. Đó là món quà quý giá mà không có tiền bạc nào có thể mua nổi.
Bố mẹ chưa bao giờ biết con gái bố mẹ tự hào vì điều đó đến nhường nào đâu. Và lúc ấy, con chỉ mơ ước lớn lên cũng được làm thầy, được đứng trên bục giảng như bố mẹ của con, một ước mơ lớn mà con đã ấp ủ từ khi còn bé. Chưa bao con quên và ngừng nỗ lực để thực hiện nó. Bố mẹ hãy cứ tin là con có thể làm tốt điều đó nhé!
20/11 - ngày "Tết" của bố mẹ, con gái bố mẹ đi học xa nhà, rồi ngày mai, ngày kia lại bận bịu với bài vở, chẳng biết còn thời gian để gọi điện chúc mừng bố mẹ, chỉ mong những dòng tâm sự ngắn ngủi này đến với bố mẹ như một lời tri ân từ sâu thẳm trái tim con. Cảm ơn bố mẹ đã sinh ra con trong cuộc đời này và mãi là niềm tự hào của con. Cảm ơn bố mẹ là những người thầy, người cô đầu tiên dạy con từng con chữ, từng con số, dạy cho con những bài học làm người đáng quý biết bao.
Con gái chúc bố mẹ một ngày 20/11 đầy ý nghĩa.
Con gái luôn tự hào vì bố mẹ.
Yêu bố mẹ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét