Trung Quốc "vươn vòi" ra thế giới
Với dự trữ ngân sách khổng lồ, Trung Quốc
đang mạnh tay đầu tư ra nước ngoài, từ những vùng đặc biệt nghèo khó
của châu Á, châu Phi và Mỹ Latin - nơi từng cảm thấy bị phương Tây “bỏ rơi” - cho đến những nước Âu, Bắc Mỹ, lợi dụng
cuộc khủng hoảng tài chính-kinh tế gần đây. Tuy nhiên, nhiều nước không
còn sẵn sàng trải rộng thảm đỏ cho người Trung Quốc do một số vấn đề phát sinh.
“Xâm chiếm” nước nghèo
Lời cam kết
không chính trị hóa các khoản trợ cấp và đầu tư bằng cách thêm vào
những điều kiện rối rắm như cải thiện nhân quyền, dân chủ giống các
nước phương Tây của Trung Quốc đã làm hài lòng nhiều chính phủ. Từ
giữa năm 2003 đến 2008, đầu tư trực tiếp ra nước ngoài của Trung Quốc
tăng đột biến từ 75 triệu USD lên 5,5 tỷ USD tại châu Á. Trung Quốc nay
là nhà đầu tư số một ở những nước trải rộng từ Sudan
đến Campuchia. Từ năm 2005, các công ty Trung Quốc đã đầu tư gần 480 tỷ USD
trên toàn thế giới, ¾ trong số đó đổ vào các nước đang phát triển. Bắc Kinh
cũng đã vượt qua Ngân hàng Thế giới (WB) trở thành nhà cho vay lớn nhất hành
tinh. Để đổi lại tài nguyên thiên nhiên cần cho cổ máy kinh tế, Bắc
Kinh tiến hành một chiến dịch qui mô để lấy lòng nước ngoài bằng
cách cấp ngân sách cho họ xây sân vận động, bệnh viện và các tòa
nhà chính phủ. Bộ Ngoại giao Đông Timor được xây
dựng nhờ sự hào phóng của người Trung Quốc, trong khi tòa nhà quốc hội
dát cẩm thạch của Guinea-Bissau
là một món quà của Bắc Kinh.
Trong cuốn “Quân
đội thầm lặng của Trung Quốc”, các nhà báo Tây Ban Nha Juan Pablo Cardenal và
Heriberto Araujo đã nêu ra mặt trái của “sự thần kỳ Trung Quốc” là nghèo đói,
tham nhũng và bóc lột, các doanh nhân Trung Quốc hiếm khi cắn rứt vì lương tâm
hoặc hậu quả. Các nhà báo đã bí mật đi tới nhiều nơi nghèo nàn và lạc hậu nhất
thế giới, ở châu Phi, châu Á và Nam Mỹ. Ở đó, các nhà báo phát hiện ra cách
thức các công ty Trung Quốc - được hỗ trợ bởi các ngân hàng quốc doanh với
những nguồn lực không giới hạn – vơ vét dầu, khoáng sản, kim loại quý và gỗ để làm
nhiên liệu cho sự thần kỳ kinh tế ở quê nhà, bỏ lại sau lưng những quốc gia đã
bị chảy máu tài nguyên. Thủ thuật thông thường của Trung Quốc là đề nghị đổi
tài nguyên lấy cơ sở hạ tầng, mà thực chất chỉ là một vài đường cao tốc, sân
bóng đá quốc gia tuyệt đẹp để làm cảnh hay là những ngôi nhà thông minh dành cho
các tầng lớp trên, trong lúc phần lớn người dân của các nước đó nghèo vẫn hoàn
nghèo. Dưới chân dãy Himalaya, thông qua một thỏa thuận với chính quyền
Myanmar, các ông chủ người Trung Quốc giật sập núi để khai thác ngọc bích cho
ngành kinh doanh đồ trang sức. Cảnh tượng nơi đó thật kinh hoàng, cả trăm ngàn
thanh niên suốt ngày đêm vùi đầu vào đất đá, mạo hiểm thân thể và sinh mạng
trong lở đất và lũ lụt, để đổi lấy tiền công rẻ mạt, mà số tiền còm cõi đó cũng
bị bóc lột lần nữa bằng thuốc phiện, heroin do chính các ông chủ Trung Quốc
cung cấp. Nhưng khủng khiếp hơn trong dài hạn là ngọc bích đi thẳng sang Trung
Quốc, không có nhà máy chế biến, không có ngành công nghiệp địa phương nào phát
triển được từ nguồn của cải tự nhiên này. Và khi khai thác hết ngọc bích, các
doanh nghiệp Trung Quốc sẽ bỏ đi, chỉ để lại hố sâu trên mặt đất và những cuộc
sống đã bị hủy hoại. Điều tương tự cũng đang xảy ra với rừng của Myanmar,
nơi gỗ bị khai thác triệt để, làm sàn gỗ ở các nhà máy tại Bắc Kinh và Thượng
Hải, bán sang phần còn lại của thế giới, thu về giá trị gia tăng bao la.
Dù có thể
tiền bạc của Bắc Kinh không đi cùng chính trị, vẫn có những xung đột
về kinh tế. Những con đường, hầm mỏ và các loại hạ tầng khác hầu
hết được xây dựng bằng “đội quân” nhân công xuất khẩu Trung Quốc, làm
giảm lợi ích tài chính ròng ở những nước chủ nhà. Các công ty Trung
Quốc đầu tư ra nước ngoài cũng có thói quen mang theo gần như mọi
thứ, từ gói mì chống thấm nước đến giấy vệ sinh màu hồng của Trung
Quốc. Không chỉ có người Trung Quốc trực tiếp lao động ở các dự án,
mà người nhà của họ cũng góp phần. Trong vòng một vài năm, người
nhà của các công nhân sẽ sang và dựng lên những hàng quán bán các
loại hàng hóa Trung Quốc rẻ tiền, đe dọa sự sống còn của các doanh
nghiệp địa phương. Những nhân công địa phương làm việc cho các dự án
do Trung Quốc cấp ngân sách phàn nàn rằng giới chủ không để ý đến
luật lao động địa phương về mức lương tối thiểu hay bảo vệ công đoàn.
Trong vòng 3 năm qua, nhiều cuộc bạo động chống người Trung Quốc đã
nổi lên khắp nơi từ Solomon Islands, Zambia đến Tonga và Lesotho. Căng
thảng cũng đang sôi sủi ở Ấn Độ, nơi Trung Quốc có một số dự án hạ
tầng lớn. Ngay cả những quan chức cấp cao cũng lên tiếng. Tại Việt
Nam, kế hoạch trị giá 140 triệu USD giao Trung Quốc khai thác bauxite
bị chỉ trích bởi chính anh hùng cách mạng, Đại tướng Võ Nguyên
Giáp, vì ông cho rằng nó sẽ “ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường
tự nhiên và xã hội”.
Ăn cắp công nghệ của nước giàu
Theo một cuộc thăm dò ý kiến của FBI và bộ Thương
Mại Hoa Kỳ, các công ty lớn của Hoa Kỳ cho biết Trung Quốc chính là mối đe doạ
rò rĩ thông tin kỹ thuật lớn nhất (chiếm hơn 20%) so với tất cả các khu vực
khác trên thế giới. Một báo cáo lên chính phủ Hoa Kỳ gần đây của công ty quốc
phòng và hàng không vũ trụ Northrop Grumman mô tả gián điệp kinh tế Trung Quốc
như một “đe dọa lớn nhất cho công nghệ của Hoa Kỳ”. Trong các báo cáo về gián điệp
kinh tế hàng năm gửi lên Quốc hội của Cơ quan Phản gián Hoa Kỳ (NCIX), Trung
Quốc và Nga luôn nằm trong danh sách những những nước tiến hành các vụ gián
điệp kinh tế nhắm đến Hoa Kỳ nhiều nhất. “Trung Quốc và Nga nằm trong số những
nước gây hấn nhất và tiến hành nhiều vụ tấn công gián điệp kinh tế nhất, như từ
khi Cơ quan phản giá (CI) lần đầu tiên theo dõi có hệ thống các nỗ lực thu thập
thông tin gián điệp kinh tế vào năm 1997”, báo cáo của NCIX năm 2006 viết.
Tháng 1-2010, nhà khổng lồ internet Google làm cả
thế giới xôn xao khi công bố có nhiều vụ tấn công vào hệ thống dữ liệu của họ,
xuất phát từ Trung Quốc, với mục tiêu ăn cắp những tài sản trí tuệ và các tài
khoản email. Phát hiện này dẫn đến việc Google quyết định ngưng việc lọc dữ
liệu tìm kiếm trên web theo yêu cầu của chính phủ Trung Quốc và chuyển hướng
người dùng ở nước này sang một trang web không bị lọc ở Hồng Công. Tháng
2-2010, các chuyên gia vi tính của Cục An ninh Nội địa Hoa Kỳ (NSA) cho rằng
các vụ tấn công nhắm vào Google nhiều khả năng xuất phát từ 2 trường đại học ở
Trung Quốc, là trường Shanghai Jiao Tong University và Lanxiang Vocational
School.
Tháng 12-2007, tờ The Times của Anh đưa tin chính
phủ xứ sương mù công khai cáo buộc Trung Quốc thực hiện những vụ tấn công gián
điệp được nhà nước hỗ trợ vào các lĩnh vực quan trọng của nền kinh tế nước Anh,
bao gồm hệ thống máy vi tính của các ngân hàng và công ty tài chính lớn. Trong
một động thái chưa từng có, Tổng giám đốc Cơ quan Phản gián Anh MI5 Jonathan
Evans đã gửi thư cho 300 CEO và Giám đốc an ninh của các ngân hàng, các công ty
kế toán và công ty luật trong nước để cảnh báo về những cuộc tấn công bằng
internet xuất phát từ “các tổ chức nhà nước Trung Quốc”. Đó là lần đầu tiên
Chính phủ Anh trực tiếp cáo buộc Trung Quốc liên quan đến các vụ tấn công gián
điệp trên không gian ảo.
Năm 2009, một chuyên gia thuộc Cơ quan Phản gián
Đức, Walter Opfermann cảnh báo Đức đang bị tấn công ngày một nhiều từ các chiến
dịch gián điệp được nhà nước Trung Quốc hỗ trợ, gây thiệt hại hàng chục tỷ EUR
mỗi năm. Opfermann cho biết Trung Quốc dùng rất nhiều cách thức để tiến hành
tấn công gián điệp, từ những cách “truyền thống” như thuê điệp viên nằm vùng,
nghe lén điện thoại, ăn cắp laptop, đến những cách thức hiện đại qua internet
như dùng các phần mềm trojan và email. Mục tiêu của các vụ tấn công không chỉ
là thông tin về công nghệ, mà bao gồm cả các kỹ thuật quản lý và chiến lược thị
trường.
Dù cho đến nay chính phủ Trung Quốc một mực phủ
nhận các cáo buộc họ liên quan đến các vụ gián điệp kinh tế, nhiều nhà sản xuất
trên thế giới vẫn có cảm giác như nạn ăn cắp tài sản trí tuệ đã trở thành một
thứ văn hoá được bảo trợ bởi chính nhà cầm quyền Bắc Kinh, hay ít ra là chính
những cán bộ cao cấp trong chính quyền vì lợi ích cá nhân. Những người quan tâm
đến công nghệ xe hơi của Trung Quốc đều không lạ với những vụ thưa kiện của hầu
hết tất cả các nhà sản xuất xe hơi trên thế giới, cáo buộc nước này ăn cắp mẫu
mã và thậm chí những thông số kỷ thuật. Chẳng hạn, có lần hãng GM hợp tác với
Daewoo để mở một xưởng lắp ráp xe hơi ở Hàn Quốc. Chi nhánh này có hùn vốn với
hãng Cherry của Trung Quốc. Điều bất ngờ là hãng Cherry cho ra lò mẫu xe QQ
giống gần như đúc với mẫu xe SPARK mà GM-Daewoo định sẽ tung vào thị trường Trung
Quốc, chỉ có điều Cherry hoàn thành xe QQ trước SPARK đến mấy tháng. Vụ kiện
này cuối cùng được phía TQ yêu cầu thương lượng ngoài toà cho nên không ai biết
họ phải đền cho GM bao nhiêu cả. Cho đến nay tất cả những vụ kiện khác của
Fiat, Audi, Mercedes, Toyota, Honda và Volkswagen đều không đi đến đâu hoặc bị
xử thua trên đất Trung Quốc.
Lập “tiền đồn” ở phương Tây
Cuộc khủng hoảng
tài chính hiện đang diễn ra ở phương Tây đã mở ra cơ hội lớn cho các doanh
nghiệp của Trung Quốc. Trung Quốc đã chinh phục hành tinh và bây giờ họ bước
vào giai đoạn thứ hai: thâm nhập dần dần vào các thị trường phương Tây. Trong 5
năm qua, các nhà đầu tư Trung Quốc đã mua lại khoảng 20 lâu đài ở vùng rượu
vang Bordeaux, Pháp. Các công ty may
mặc Trung Quốc đã đặt cơ sở ở Tuscany
để khai thác uy tín của thương hiệu quốc gia “Made in Italy”.
Các tay triệu phú Trung Quốc đang săn tìm bất động sản cao cấp ở London
và New York. Và những khuôn mặt
phương Đông đã trở nên nổi bật trong các bức ảnh đám đông chen lấn mua hàng sale
Giáng sinh trong các cửa hàng cao cấp của London.
Một công ty thuộc sở hữu nhà nước Trung Quốc hiện đang điều hành cảng Piraeus
ở Hy Lạp theo một hợp đồng thuê 35 năm. Ở Đức, Trung Quốc trở thành nhà đầu tư
nước ngoài lớn nhất, đẩy Hoa Kỳ rớt khỏi vị trí hàng đầu. Một quỹ nhà nước
Trung Quốc đã mua hơn 8% Thames Water, và một tập đoàn quốc doanh của Trung
Quốc cũng đang cố chen chân vào ngành công nghiệp năng lượng hạt nhân của Anh… Công ty hỗ trợ các doanh nghiệp
Trung Quốc A Capital vừa công bố kết quả cuộc khảo sát cho thấy châu Âu là điểm
đến hàng đầu của Trung Quốc thông qua các hoạt động mua bán và sáp nhập
(M&A). Theo đó, trong năm 2012, các hoạt động M&A của Trung Quốc ở châu
Âu tăng 21% lên 12,6 tỷ USD, chiếm 33% tổng đầu tư ước tính 37,8 tỷ USD trong
lĩnh vực này. Các đối tác Trung Quốc tiến hành thâu tóm những lĩnh vực mà họ
cảm thấy có lợi nhất song chủ yếu tập trung vào lĩnh vực công nghiệp và cơ sở
hạ tầng thiết yếu.
Mới đây nhất, một thương vụ của Trung Quốc tại Grímsstaðir
(Iceland) đã khiến cả thế giới phải chú ý, sau khi người Iceland phản đối
thương vụ vì nghi ngờ Trung Quốc muốn lập “tiền đồn” quân sự trên đất của một
thành viên NATO. Thương vụ là dự án mở một "khu du lịch" của nhà đầu
tư bất động sản Hoàng Nộ Ba (vốn là cựu viên chức thuộc Bộ Tuyên truyền Trung Quốc).
Là vùng đất "khỉ ho cò gáy", nơi quanh năm thời tiết khắc nghiệt đến
mức dân địa phương chịu không nổi, nơi mà Ngoại trưởng Iceland Ôssur
Skarphéðinsson nói rằng nó đìu hiu đến mức "bạn gần như nghe được tiếng ma
quỷ nhảy múa trên tuyết". Nhưng Grímsstaðir lại được họ Hoàng
"chấm" làm địa điểm mở khách sạn và sân golf. Thoạt đầu, sự có mặt
lần đầu tiên của Hoàng Nộ Ba tại Iceland năm 2010 chưa gây chú ý. Trong chuyến
tham quan đó, Hoàng Nộ Ba không đề cập đến làm ăn mà chỉ tỏ ra quan tâm đến…
thi ca, khi tuyên bố sẽ tặng một triệu USD để thành lập Quỹ văn hóa
Iceland-Trung Quốc. Không đầy 1 năm sau, Hoàng Nộ Ba lại xuất hiện, lần này,
đột ngột đến Grímsstaðir, đề nghị mua khu đất của ông cụ chăn cừu Bragi
Benediktsson 75 tuổi với giá 7 triệu USD! Cùng lúc, Công ty Trung Khôn của
Hoàng Nộ Ba bắt đầu đệ trình Chính phủ Iceland giấy phép đầu tư khu
"resort" trên tổng diện tích 25.899 ha, với nguồn vốn hỗ trợ khoảng
800 triệu USD từ Ngân hàng phát triển Trung Quốc. Điều đáng nghi ngờ nhất là
Hoàng Nộ Ba không chỉ xây "sân golf" mà còn có kế hoạch dựng đường
băng máy bay! Liệu có thể đây sẽ là tiền đồn của quân đội Trung Quốc? Một căn
cứ "mini", một trạm nghe lén, một đồn bí mật quan sát mọi hoạt động
của vùng Bắc Cực, đặt ngay trên đất của một thành viên NATO? Năm 2012, trước
nhiều chỉ trích và nghi kị, Chính phủ Iceland quyết định bác bỏ dự án (Hoàng Nộ
Ba vẫn chưa bỏ cuộc, khi đang tiếp tục vận động xin giấy phép thuê dài hạn).
Một số nhà quan sát tin rằng dự án ở Iceland là nỗ
lực của Trung Quốc nhằm xây dựng một tiền đồn giúp họ tiến về Bắc Cực, nơi
chiếm tới 30% trữ lượng khí thế giới chưa được khai thác, cùng 13% dầu hỏa;
chưa kể nhiều loại khoáng chất như than, uranium, vàng, đồng, đất hiếm, đá quý…
Giới quan sát ghi nhận những nỗ lực của Trung Quốc trong các năm qua nhằm “mua
chuộc” các thành viên của Hội đồng Bắc Cực (AC) để có thể trở quan sát viên
thường trực của tổ chức này trong cuộc bỏ phiếu vào ngày 15-5 tới. Từ lâu Trung
Quốc đã “thèm muốn” tư cách này, để có thể danh chính ngôn thuận khai thác các
quyền lợi kinh tế và địa chính trị từ Bắc Cực.
Hòn Rồng
cám ơn bạn về thông tin. Mời bạn ghé qua website ủng hộ mình nhé Gia sư Tiếng anh tại quận Hà Đông
Trả lờiXóa