Phạm Đức
Hà nội mùa thu Hồ Gươm đẹp lắmNước trong xanh in bóng mây trời.Em đi quanh hồ cùng với mọi ngườiThướt tha áo dài bay trong gió.Nón trắng đội ghi hai giòng chữ đỏ,
Bỗng ào giông tố nổi lênCả chục người xô vào em giật nón.Anh nghe tiếng em la lớn:“Hãy cứu tôi tất cả mọi người”.Tiếng em kêu đứt đoạn giữa tiếng còi,Tiếng quát tháo và tiếng người huyên náo.Công an, dân phòng, nổi chìm đông đảoVây quanh em lôi tuột lên xe.Vứt bên đường chiếc nón chỏng trơĐè bẹp rúm, vì bị giằng, bị xé.Tất cả mọi người trẻ già lớn bé,Lưu luyến nhìn xe, ngao ngán lắc đầu.Trong lòng anh quặn một nỗi đauĐến nhặt nón bị dân phòng ngăn lại.
Nước Hồ Gươm sẽ còn xanh mãi,Và em người con gái kiên trinh,Bùi Minh Hằng sẽ chẳng ai quên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét